Sunday, January 17, 2016

Nói về vấn đề giáo dục (2)

Euroweek team 2
Cứ mỗi lần Euroweek kết thúc thì mình cứ lại nhận ra điểm mới hơn nữa về giáo dục của nước này, có một số điểm khá khâm phục, nhưng cũng có một số điểm quá mới lạ, không biết nó tốt hay không nữa.

The boy want to become recorder.
Điều bất ngờ nhất là từ 1 câu chuyện nhỏ với 1 bé 15 tuổi (nói là bé thôi nhưng nó lớn hơn mình). Chú bé mới 15 tuổi, nhưng đã 6 năm với công việc ghi hình cùng chiếc camera, có 1 studio nhỏ cùng mấy người bạn, cậu làm những clip khá chất lượng và đẹp (https://www.youtube.com/watch?v=Ul3ODw4v7gs link do cu bé làm), và câu cuối chôt lại "đó là đam mê, là công việc tương lai của em. Lúc đấy mình nghĩ là do nhà có điều kiện, nên nó mới được cơ hội như thế, đến với Việt Nam mình thì có muốn cũng chịu. Nhưng nghĩ lại, Việt Nam mình giờ cũng nhà giàu đến lắm, khả năng mua 1 chiếc camera cho con cũng đâu phải là chuyện khó. Nhưng vấn đề là với học sinh cấp 2 thì mình chưa bao giờ gặp được trường hợp như vậy.


Bản thân mình khá tò mò và thắc mắc, liệu chỉ có mỗi đứa trẻ này nổi bật như vậy hay còn nhiều nữa, vậy là mình bắt đầu lần mò hỏi han các em về công việc sau này (công việc luôn chứ ko phải là ước mơ nữa). Có 1 em học sinh lớp 9 "Em đang học và nghiên cứu về nghề bác sĩ, và em sẽ theo nó vì em rất thích). Còn em khác thì em sẽ theo nghề âm nhạc, vì thế mà em đang đăng kí mấy chương trình học thêm âm nhạc ở bên ngoài đây. Còn có em thì học vẽ, học nhảy nên rất thích theo học từ khi còn nhỏ. Vì thế, mình mới đặt một câu hỏi mà bản thân mình rất băn khoăn về giáo dục ở đây. Tại sao họ lại có thể dạy con mình giỏi đến thế, còn bé đã biết bản thân mình thích gì, và muốn gì rồi, lại còn có định hướng rất rõ ràng cho tương lai mình nữa chứ. Đến bản thân mình, mà mình chắc chắn là nhiều bạn khác cùng tuổi với mình, giờ mà hỏi sở thích thực sự của mày là gì? giờ mày ra trường rồi, cụ thể mày muốn làm là gì? À há, câu trả lời thì sao, chắc đa số bảo là không rõ, hoặc không biết, chỉ có một số ít là nói lờ mờ về sở thích của mình, mà một số hiếm thể hiện được cụ thể là mình thích cái gì. Và mình cũng đang muốn đặt một câu hỏi là liệu rằng đến bao giờ thì giáo dục Việt Nam mới có thể tạo nên được kì tích như vậy?
"Một trong 2 giáo viên kể chuyện về việc giảng dạy"
Nhưng để đổi lại được một số điểm tuyệt vời như vậy thì tất nhiên phải có sự đánh đổi gì đó. và sự đánh đổi ở đây đó chính là nhà trường, hiệu trưởng và giáo viên. Trong chuyến đi Trip cùng ngôi trường này, có 2 giáo viên chia sẻ rất nhiều về công việc của họ. Họ nói thẳng là công việc giảng dạy ở đây vô cùng áp lực. Áp lực không đến từ bọn trẻ mà áp lực đến từ 2 phía chính: Nhà trường và phụ huynh, họ bảo phụ huynh ở đây yêu cầu cực kì cao, cao đến mức nhiều lúc họ nghĩ họ chính là nô lệ của chính những người đó. Vì thế mà bên trên yêu cầu xuống cũng rất cao, bắt buộc phải làm những việc mà họ không có quyền phải từ chối bất cứ trường hợp nào. Ví dụ như có 1 câu chuyện thế này: Thường đến sáng thứ 2 học sinh sẽ phải tới nhà thờ để cầu nguyện, vì học sinh toàn là thiên chúa giáo, còn giáo viên lại không theo, họ đến đó cũng chẳng để làm gì, nhưng bắt buộc họ phải đi, nghe kể có mấy người từ chối thì bị đuổi việc. Còn nữa là ở đây nghe nói rất nhiều giáo viên (Giống VN mình), nên việc đuổi người cũ tuyển người mới nghe lời hơn cực kì đơn giản. Lại có 1 câu chuyên nữa là nếu học sinh sử dụng điện thoại trong giờ học, không được thu điện thoại khi học sinh không muốn, vì thế là xâm phạm cá nhân bị kiện, nên nếu chúng nó dùng chỉ bảo cất đi nếu không chấp hành thì sẽ trừ điểm thi đua. Vì thế, mỗi khi tới trường là giáo viên áp lực rất nhiều phía.
Tuy nhiên, nhìn vế mặt tích cực thì họ cũng đúng, vì họ bỏ ra tiền để thuê người về dạy con họ mà, vì đó là nghề của họ nên áp lực cũng đúng. Về phần này mình rất đồng ý nếu cha mẹ ở Việt Nam quan tâm tới con họ như vậy, như vậy thì con họ sẽ được nhiều quyền lợi hơn và đáng đồng tiền của họ bỏ ra, và giáo viên họ có trach nhiệm hơn với công việc của họ.
Về phần xác định định hướng tương lai, sau này mình muốn, mình sẽ cho nó tập trung nhiều thời gian ở 1 thứ, thứ nhất giỏi về một thứ gì đó về âm nhạc: piano, ghi ta, sáo hay violon, nhảy nhót gì đó tùy nó chọn và thích. Sau đó định hướng xem nó thích gì, cố gắng đầu tư 1 ít cho nó để nó được thỏa sức vùng vẫy. Cho nó tham gia các khóa học ngoại khóa, phát triển bản thân. Cho nó uống nhiều sữa để nó cao to và đẹp da :)
"Team khỏe như trâu"
Nói chung là dù sao thì thấy giáo dục của họ phát triển 1 cách đáng khâm phục. Vẫn có 1 câu hỏi là tại sao VN ít khi có các cuộc trao đổi giáo dục mang tầm cỡ quốc tế, vì ngày nào cũng chỉ thấy chính trị, kinh tế và mở rộng mối quan hệ thôi, trong khi đó, cái rất cần cho con người đó là tri thức và giáo dục. Có bao giờ lại mở ra một cuộc trao đổi giáo dục mang tầm cỡ quốc tế, và cả toàn nước phải quan tâm, để có hi vọng học hỏi và thay đổi một các gì đó cho dù nó nhỏ, nhưng có chuyển mình cũng là một điều đáng tốt rồi.

Tuesday, January 12, 2016

Cái gọi là "đa văn hóa" có thực sự ý nghĩa?


"Bởi vì có hành tinh, mới có trái đất, rồi có thế giới, trong thế giới đó lại có các châu lục và vùng lãnh thổ, mỗi vùng lại có một nước, một nước lại có các tỉnh và thành phố. Và vì là đa dạng nên mỗi nước có mỗi nền kinh tế, vị thế và văn hóa khác nhau”. Và điểm khác biệt và tách biệt mỗi nước đó là văn hóa, và nhiều văn hóa thì gọi là “đa văn hóa”.
Trong ngôi nhà mình ở, có tầm khoảng hơn 30 người, đến từ các nước khác nhau, và đi từ ngôi nhà này thì có rất nhiều nền văn hóa khác nhau từ các nước trên thế giới và mỗi vùng, mỗi con người có cách nói chuyện, ứng xử, nấu nướng và cách sống khác nhau. Ngôi nhà mình ở có những nước như: Việt Nam (Tất nhiên), Ba Lan, Romania, Kenya, Mexico, Italia, Pháp, Philipin, Indonesia, Ấn Độ, Áo, Crossia, rồi nước gì gì Châu Phi nữa ý, Thổ Nhỉ Kì…
Mình cũng từng trải nghiệm 1 môi trường đa văn hóa như thế này ở căn nhà chung của VPV rồi, nhưng thực sự khác lắm, khác hẳn so với đây luôn, có thể do cơ chế của mỗi tổ chức nó khác. Trước khi đi, mình hi vọng và mong muốn được giao lưu văn hóa kiểu nhiều lắm, như kiểu: Nấu ăn cùng nhau, kể cho nhau nghe thực nhiều về văn hóa, cùng tìm hiểu rồi bên nhau khi có thời gian rảnh để văn hóa nó sắc màu hơn. Nhưng đến đây mới thấy so với kì vọng đó thì nó diễn ra quá ít. Kiểu dạng bạn chỉ hỏi được qua sơ sơ thôi, thủ đô là gì, ăn mặc truyền thống ra sao, đồ ăn có gì ngon và đặc sắc không? Như thế thì khó để hiểu sâu được vì tiếp xúc với nhau rất ít, có những người đến cả tuần rồi mà mới gặp họ lần đầu tiên.
Vấn đề có thể chúng tôi đang gặp phải ở đây là cách thức nói chuyện và hành động ở đây, chắc vì không quen hoặc chưa thích hợp được, cảm thấy nó khó gần với mọi người hơn, hoặc là có thể đang có rào cản gì đó ngăn cản để có thể chia sẻ được nhiều với nhau như ở nhà mình. Hoặc có thể là mới gặp, chưa biết nhau nên nó như thế.
Còn 1 vấn đề nữa, người ta nói rằng thường các nước châu á có cách sống tương tự nhau, ra biển lớn thì cần bảo vệ nhau mà sống. Nhưng 2 đứa lại gặp ngay 1 trường hợp oái ăm là có 1 chị từ nước A(Mình xin giấu tên nước đó), không hiểu vì sao mà từ ngay lần gặp đầu tiên đã có cái gì đó nó cách trở rồi.
Còn về mối quan hệ trong môi trường đa văn hóa này thì vẫn bình thường, vẫn hỏi han nhau các thứ. Mình hình như được may mắn hơn, ở với 2 anh, 1 anh từ Romania(B) và 1 anh từ nước gì gì ở bên Bắc Mĩ đó(C). Anh B thì kiểu dạng tốt tính và hiền lắm, gặp ai cũng giúp nhiệt tình, hỏi han các kiểu, nhưng cùng phòng nên anh ý cũng hay hỏi han, dành phần đồ ăn cho, như hôm nay thì pha trà cho nữa, được cái tốt tính nên anh gặp được chị người yêu xinh và đáng yêu lắm, cũng có thỉnh thoảng 2 anh em tâm sự với nhau, kể với nhau nghe theo dạng kiểu trao đổi văn hóa. Anh C thì hơi lạnh lùng, nhưng tốt lắm, chỉ bảo nhiệt tình, từ bus hay các công việc ở tổ chức, anh ý lúc nào cũng nhắc câu: “Nếu không biết gì cứ hỏi ngay, chứ đừng ngại hỏi, phải hỏi đấy nhé, vì không ai biết mày mắc ở đâu để anh chỉ đâu” (Tất nhiên là nói bằng tiếng Anh). Tới các hoạt động thì anh luôn là người lôi vào, rồi tạo cơ hội cho tham gia cùng. Còn lại người khác thì do mới quen nên nói chuyện theo kiểu hỏi nhau 1 tý, rồi hết chuyện chả còn gì để nói nữa. Con người là thế, người thế này người thế kia, có người gặp lần đầu là bắt được sóng nhau ngay, gặp nhau cái là túm tụm hỏi han, hét lên kiểu vui sướng, cũng có người mặt lạnh lùng ngay khi gặp nhau, nhưng sau đó xấn xấn lại nói chuyên thì lại mở lòng và nói chuyện một cách vui vẻ, lại có những người, gặp nhau nhiều nhưng khi nói chuyện lại có cái gì đó khoảng cách và khó nói.
Bên châu Âu người ta rất tôn trọng quyền riêng tư và đồ cá nhân của nhau. Vì thế bạn làm gì mà có liên quan tới họ thì phải hỏi trước tiên, phải xem ý kiến họ như thế nào thì mới được sử dụng hay không, chứ không có kiểu lấy dùng tùy tiện được, vì như thế họ rất khó chịu.
Một điểm đáng chê tại ngôi nhà này đó là mặc dù tiền ăn được cung cấp, nhưng mọi người phải tự nấu, vì thế cho nên tính liên kết với nhau không nhiều, vì thường khoảng giao tiếp và nói chuyện dễ dàng với nhau là khi cùng nhau ngồi trong bàn ăn nhai ngấu nghiến cũng nhau, thưởng thức vị thức ăn và cùng nhau hàn huyên mọi chuyện. Như thế thì gặp mặt nhau nhiều hơn, nói với nhau đều đều hơn. Chứ đồ ai người nấy nấu thì nấu lúc nào chả được. Hoặc có thể phong cách người châu Âu, họ không muốn nấu ăn và ngồi ăn cùng nhau :) (Không hẳn là thế, vì ở VPV áp dụng kiểu này, và rất hiệu quả trong việc tạo kết nối).
P/s: Bài này viết xong mình thấy nó lủng củng và linh tinh quá, nhưng có một số điểm đáng nói nên mình quyết định viết.

Sunday, January 10, 2016

Giao thông ở Ba Lan như nào?

Khi nhắc tới giao thông, thì giao thông không chỉ có Việt Nam mà một số nước Đông Nam Á mình có hỏi thăm và xét tình hình thì ra không chỉ ở nước mình có nhiều xe máy và tắc đường, ở nước họ vẫn có và giao thông nhìn kiểu kinh khủng và “điên rồ” như hằng ngày vẫn đang diễn ra. Có lần được 1 bạn Ấn Độ cho mình xem clip về giao thông nước họ, còn nhìn kinh khủng hơn, lái xe đi đường còn đùa giỡn mới người dân (Nhưng không biết đó có phải là thực tế ở nước họ không?). Và rồi đến đây đa số những con người đó, những đối tượng trên đều bị shock bởi văn hóa giao thông ở nơi đây - Ba Lan.
Đầu tiên là Bus/train: nếu bạn đi dịch vụ công cộng này, bạn sẽ rất tiện lợi vì có lịch trình, thời gian trên trang web của họ, bạn chỉ cần vào trang web đó, đặt điểm đi và điểm đến, ngay lập tức có 1 loạt lịch trình dành cho bạn thỏa thích lựa chọn theo khung thời gian bạn dự kiến đi, thời gian đến và cứ đến giờ ra đấy đứng hoặc ngồi chờ tùy điểm (Nó chỉ muộn 5-10 phút so với thời gian bạn đã xem và đa số là đúng giờ). Nếu bạn chắc chắn đi thì nhanh tay đặt vé online, lên tàu show ảnh ra sẽ rẻ hơn khi mua trực tuyến và đặt càng sớm thì vé sẽ càng rẻ, chứ không có giá cố định, giá cố định chỉ khi lên tàu mua thôi, vì thế vấn đề này rất tiện cho bạn nếu bạn có kế hoạch sớm. Tàu sẽ dừng cho đến khi người lên và xuống tất tần tật, ông phụ xe sẽ đi nhìn từ đầu đến cuối xem còn ai đang chạy lên tàu hay xem tình trạng xuống hết chưa, tuýt còi thì tàu mới được chạy. Còn bus thì bạn lên cửa trả tiền cũng được nhưng ngay tại của, hơi tốn thời gian chút. Có 1 điểm không hay ở đây so với bên mình đó là không có tài xế nhắc bạn là điểm đến tiếp theo là gì, bạn phải hỏi hoặc có biển thông báo điểm dừng tiếp theo (thường địa chỉ ở đây khó nhớ và đọc, nên đa số là đưa sổ ra, ghi ra từ trước và hỏi thôi).
Tiếp theo là xe máy: Hầu như không có :), chỉ có may lắm vài cái xe chở hàng hoặc giao đồ ăn, nhưng cực kì ít
Đến điều đang nói là ô tô: Mình bị ấn tượng lần đầu ra đường ở đây, khi bạn ra đường, nói đúng hơn là qua đường, nếu ở VN thì bạn nên tránh xa nó ra, nhưng ở đây thì khác, nếu họ nhìn thấy người đi bộ từ xa, họ sẽ phanh xe từ từ để xem tình hình của bạn như thế nào, có xe còn dừng hẳn lại chờ mình khi thấy mình đang lưỡng lự, vì thế khi nhìn thấy bạn qua đường an toàn rồi họ mới phóng xe đi, không biết là hầu hết ai cũng thế hay không, nhưng lần nào mình qua đường cũng thấy thế nên mình mới ấn tượng. Vì thế, giao thông ở đây mình đánh giá khá an toàn.
Đi bộ: Hệ thống đèn xanh và đỏ ở đây dừng khá lâu, nên qua đường có đèn thì bạn yên tâm. Và mọi người ở đây luôn tìm vạch trắng dành cho người đi bộ để đi, chứ không phải cứ thế băng qua linh tinh được, đèn chuyển màu thì mới qua đường
Hệ thống đường thì mình sống ở chỗ kiểu như làng quê nên đường ngoằn nghèo, từng khúc một, nhưng nếu đến đoạn này các xe thường còi từ xa, đi chậm và pha đèn nên chưa thấy va chạm nào xảy ra
Vì đường có tuyết nên khá trơn vì thế mùa tuyết phải đi rất chậm để nhìn đường và có độ bám tốt hơn.

Nói chung là giao thông khá ổn, nhưng ra đường ban đêm thì hơi sợ, chắc mình vẫn chưa quen. Tầm 6h tối trở đi, ra ngoài phải có nhiều người đi cùng mới dám đi :)

Friday, January 8, 2016

First Euroweek - Dự án Euroweek đầu tiên ở Ba Lan

Cái gì lần đầu cũng thế, thực sự rất bở ngỡ, mới mẻ nhưng lại học được rất nhiều điều từ cái bở ngỡ này. Vậy là 4 ngày của Euroweek đầu tiên đã kết thúc, kết thúc theo cách hôm nay đánh giá thì có những giọt nước mắt và những lời chào tạ biệt đầy tiếc nuối.
Ngày đầu của Euroweek thực sự thấy mình quá nhỏ bé, tự ti và không hề một chút năng lượng nào để tham gia cùng mọi người, nhìn các bạn khác thì tự tin, đầy năng động và họ có cái gì đó để làm, họ biết cái gì đó để làm. Còn mình đến chỉ ngồi nhìn nhìn, ghi chép, không có ai chỉ bảo gì, chỉ cứ thế mà ghi rồi tham gia mấy hoạt động cùng, lúc đấy cảm thấy nhớ VN vô cùng, nhớ một cách da diết mà muốn về để tận hưởng tại mảnh đất mà mình đã gắn bó hơn 20 năm qua. Kết thúc ngày đầu tiên đến gần 10hr tối, về tới phòng là hoa cả mắt lên, rồi toàn suy nghĩ tiêu cực trong đầu, bao nhiêu thứ cứ nghĩ theo hướng tiêu cực. Có một điều không phải các nước châu Á khi gặp nhau ở nước ngoài thì trở nên thân thiện và nói chuyện nhiều với nhau đâu, mà lại trái ngược lại mới bất ngờ chứ. Mình tỏ ra bình thường nhưng họ cứ cố tỏ ra điều gì đó "không bình thường" thì mình cũng đành chịu, nhưng mình cứ thoải mái, không làm ảnh hưởng gì nhau là được.
Tường chừng ngày thứ 2 vẫn là chuỗi ngày dài dằng dặc, ai ngờ ngày thứ 2 trôi qua với nhiều điều tuyệt vời và đầy mới mẻ. Chúng tôi được giới thiệu về Việt Nam, ờ thì thoạt nghe lúc đầu, đa số học sinh bên Ba Lan này trả lời là không biết Việt Nam là nước khỉ gió nào? nó nằm ở đâu? họ chỉ đoán mình là người Trung Quốc thôi, đến tận 101% người ở đây nói mình là người Trung Quốc nếu mình không tiết lộ đó là Việt Nam. Sau màn giới thiệu có thể nói là thành công thì cách nhìn của mọi người về Việt Nam rất khác, họ thấy hứng thú hơn, ánh mắt nhìn khác hẳn trước khi mình mới bắt đầu giới thiệu bản thân mình. Đặc biệt, họ rất thích trang phục truyền thống của Việt Nam, xong còn lấy mặc và thi nhau chụp ảnh (Nếu lần sau có ai ra nước ngoài, thì nên mang đồ truyền thống "Áo Dài"Việt Nam đi, kể cả nam hay nữ). Đến tối thì được tâm sự cùng với học sinh ở đây, lúc đầu chẳng biết hỏi gì, toàn học sinh hỏi mình, nhưng sau đó thì cứ hỏi qua lại, cảm thấy nước mình được quan tâm. Mình mang theo 1 cuốn sổ, nên ngồi vẽ Việt Nam cho chúng nó xem, show một số tấm hình và giới thiệu thêm nữa, rồi nói một ít về bản thân, sở thích các kiểu mang mọi người lại gần nhau hơn.
Ngày thứ 3 háo hức đi tour cùng với đoàn lắm, nghe nói là đi Vienna thì cũng tưởng là đâu đó trong Ba Lan, ai ngờ đến nơi mới phát hiện ra đó là thành phố của Áo, thật bất ngờ, nghĩ trong đầu "Bọn này chơi V~" :). Áo thì cảnh đẹp vô cùng, đẹp một cách hiện đại, lại còn rất giàu nữa. Đi đâu cũng là cao tầng san sát nhau, đường phố thì nhìn tráng lệ, quán xá, cửa hàng lung linh, giao thông toàn xe ô tô, tàu, bus, người đi bộ tấp nập, không hề thấy tắc đường mặc dù thành phố rất lớn, nhận thấy được cuộc sống vô cùng “cao sang” nơi đây. Nhưng có một điều đi và về trong một ngày, lại đi bộ nhiều nên mệt rã rời.
Một trong số bảo tàng ở Áo

Ngày cuối cùng mới làm cho Euroweek trở nên ý nghĩa và đáng nhớ, cùng nhau ra công viên, leo lên rừng để chơi và học, rồi đi bộ hàng giờ cùng nhau. Đến tối về thì làm tiệc chia tay chia chân các kiểu, cho nhau những cái ôm rất chặt và rất lâu, dành cho nhau những món quà, lời chúc tỉ tê, lời tạm biệt tiếc nuối, cùng nhau chụp những bức ảnh đầy ý nghĩa. 4 ngày thì ngày ý nghĩa và đáng nhớ nhất là lúc đó.  
Kết thúc Euroweek đầu tiên, thì sẽ tiếp tục các Euroweek khác nữa. Hi vọng rằng các lần sau mình sẽ chủ động và sẽ biết nhiều thứ hơn, mở lòng hơn và nói chuyện nhiều hơn nữa để 6 tháng tới không phải tiếc nuối và ngồi tỉ tê than thở như thế này.
Cảm ơn Euroweek đầu tiên - cảm ơn trường Sopot… (không nhớ tên 3 trường còn lại). Cảm ơn các anh chị, bạn bè đã cho những lời khuyên, lời dặn dò những ngày cuối của Euroweek đầu tiên. Cảm ơn 2 anh cùng phòng đã hướng dẫn nhiệt tình.

Wednesday, January 6, 2016

Nói về vấn đề giáo dục? (1)

Đây là bài viết không phải để đánh giá nền giáo dục nước nhà tốt hay không, có phù hợp với thời đại hay không, hay đại loại là tiên tiến hay không. Mà bài viết này chỉ là cách nhìn của bản thân mình sau 16 năm (tính cả 4 năm đại học) học tập tại nền giáo dục nước nhà.
Lần đầu tiên tới ra ngoài nước, sang học tập, làm việc và tiếp xúc với nền giáo dục ở Châu Âu, cụ thể là Ba Lan. Thực sự nó cho mình được mở mang đầu óc và học hỏi được rất nhiều điều ở đây. Đây là một chương trình do tổ chức phi chính phủ thực hiện, mình chưa bao giờ thấy cách giáo dục trẻ em ở đâu lại hay như thế này, có thể chỗ khác có nhiều cái hay hơn, nhưng hiện tại mình đang trải nghiệm một cách giáo dục trẻ em tốt nhất. Mình cũng từng có tham gia một số hoạt động giáo dục của phi chính phủ ở Việt Nam, có một số điểm nhấn chuyển mình, nhưng chưa thực sự hiệu quả và làm cho học sinh thay đổi cách suy nghĩ về việc học hơn. Quay sang nền giáo dục ở Ba Lan, có thể ở lớp như nào thì mình không biết, học sinh có thể hứng thú học hay không thì mình không quan tâm. Nhưng thực sự, ở đây họ đầu tư cho giáo dục, các trường kết hợp với một số tổ chức phi chính phủ, cho học sinh của họ học và trải nghiệm tại một môi trường thực tế và đa văn hóa. Và học sinh ở đây họ học như thế nào?
Bản thân lần đầu tiếp xúc với cách truyền đạt này cũng thấy làm lạ, nhưng lại rất hứng khởi và thấy khá là thú vị, mình có thể cóp nhặt một ít, sau này có thể áp dụng và ứng dụng cho lớp học của mình (Để nói thay đổi cả 1 nền giáo dục bền vừng hàng chục thế kỉ qua thì không hề dễ, không phải do 1 người, 1 trường mà phải là tất cả mọi người, tất cả toàn hệ thống giáo dục).
Có một số điều bản thân nhận ra rất rõ ở ngay tại học sinh và nền giáo dục nơi đây như sau:
Thứ nhất, đa số học sinh Ba Lan cực kì tự tin, năng động và chủ động. Họ tự tin thể hiện cá tính bản lĩnh của họ, tự tin đưa ra ý kiến của mình, tự tin khi làm thứ gì đó trước đám đông, tự tin không sợ sai, có thể tự tin trong mọi tình huống, nhưng nhìn lại đối với bản thân mình thì sao, 22 tuổi, từng học 16 năm học, nhưng có những lúc vẫn cảm thấy tự ti và ngại nói trước đám đông trong những lần gặp đầu tiên, phải mất một thời gian làm quen rồi mới cất cao được tiếng nói và tự tin để giao tiếp và “trưng” bản thân mình ra. Chúng vô cùng năng động và chủ động, ví như có gì không biết thì sẽ chạy lên hỏi ngay và không hề ngại suy nghĩ là câu hỏi đó có hợp lí hay không? hay là có ngu ngốc hay không? Còn ở nước mình, có mấy học sinh sẽ tự mình đi hỏi hay giơ tay lên để hỏi vấn đề mà bản thân cảm thấy chưa rõ, có thể sẽ sợ giáo viên hỏi lại thứ gì đó bản thân không biết rồi ngại hỏi nên thôi.
"Học sinh đang tự giới thiệu mình trước mọi người"
Thứ hai, học sinh ở đây được học Tiếng Anh rất nhiều, họ xem Tiếng Anh là một phần, là chìa khóa quan trọng trong giao tiếp của thời hội nhập. Họ tạo ra sân chơi, môi trường và cách học Tiếng Anh rất sáng tạo (Cho học sinh tự tìm hiểu, làm việc theo nhóm, thảo luận, chơi trò chơi liên quan, nghe nhạc, kể chuyện, đóng phim…) tất cả đều bằng Tiếng Anh, học sinh ở đây họ có quyền thể hiện bản thân mình tốt nhất có thể. Có một số trẻ em ở đây, Tiếng Anh có khi tốt hơn ngay cả mình và một số tình nguyện viên khác mặc dù chúng chỉ mới 14-15 tuổi. Như học sinh ở chỗ mình, có thể chừng ấy tuổi, vốn từ có, ngữ pháp tốt, nhưng vấn đề giao tiếp bằng Tiếng Anh thì sẽ ra sao? Vì thế, trong thời buổi hội nhập, học và nói Tiếng Anh nhiều chinh là cách tốt nhất, cách tối ưu nhất để “giao tiếp” với thế giới bên ngoài.
Bức ảnh vẽ mình trong một hoạt động
Thứ ba, cách giáo dục ở đây vô cùng mở và hữu ích, áp dụng ngay vào cuộc sống hằng ngày, họ còn áp dụng cả cách dạy trẻ em về cách kiếm sống, kinh tế… Học sinh ở đây luôn có chủ đề, tự nghĩ và làm việc theo nhóm để vạch ra ý tưởng của họ, nêu lên suy nghĩ của họ, có thể vẫn theo sách nhưng theo hướng mở hơn nhiều, như thế thì chúng sẽ ít gò bó hơn và sẽ tự tin nêu ra ý tưởng của bản thân mình. Ở đây họ dạy trẻ em về kinh tế ngay từ bé, chứ không phải như ở VN mình, học về kinh tế chỉ có lên đại học rồi mới học được và có cơ hội học. Học về kinh tế nhưng rất thiết thực, như trong chương trình mình tham gia, họ cho học sinh thảo luận về chủ đề “Commercial ads” - Cho học sinh từng loại sản phẩm, học sinh tự tìm hiểu cách làm sao quảng bá sản phẩm đó thu hút và làm nổi bật sản phẩm nhất, và tất nhiên là họ phải đóng kịch, diễn giống như một MV quảng cáo. Đó là cách làm chúng chủ động, tự tin hơn và biết cách làm việc nhóm cùng nhau. Giống như chiều nay, có 1 hoạt động làm mình thực sự bất ngờ về trẻ em và nền giáo dục ở đây, chúng tôi cho học sinh 1 nhiệm vụ làm 1 bộ phim các thể loại trong vòng 30p, không ngờ sau 30p chúng đã hoàn thành 8 bộ phim với chủ đề, nội dung và cách thức khác nhau với hiệu ứng, âm thanh, ánh sáng, cắt ghép một cách đáng nể phục. Nếu, nêu trong trường hợp này, đối với 1 nhóm sinh viên đại học Việt Nam, liệu có nhiều sinh viên có thể làm được việc này trong vòng 30p không để hoàn thành 1 clip hoàn chỉnh từ 3-5p. Đến đây thì mình nghĩ, do họ cho học sinh tiếp xúc với máy tính, điện thoại nhiều nên chúng biết, nhưng nghĩ lại Việt Nam mình về vấn đề này đâu có thua kém, học sinh cấp 2 đã dùng mạng, máy tính, điện thoại rất rành rồi. Nhưng thường dùng để làm gì mới là điều để đáng nói?
Có 1 điểm mà mình có dò xét các bạn học sinh ở đây đó là thính thoảng chúng cũng cảm thấy buồn ngủ khi ngồi trên lớp, nhưng các hoạt động khác xen lẫn thì làm chúng cảm thấy đỡ chán hơn, giống như là các hoạt động ngoại khóa như chúng đang tham gia, các em có thể thoát khỏi máy tính, gia đình, các con chữ phải nhớ, các con số phải tính và tự học và thu thập theo những gì mình biết,nói đến đây hi vọng rằng giáo giục Việt Nam nên có nhiều hoạt động ngoại khóa như thế này để tăng khả năng tự tìm hiểu và chủ động trong việc học hơn đối với học sinh.
Thứ 4 nói về giáo viên, giáo viên ở đây đối với con mắt mình “vô cùng cực kì thân thiện và gần gũi với học sinh”, có bao giờ bạn thấy giáo viên ở Việt Nam ở trường cấp 1-2-3 cùng nhau chơi 1 trò chơi như ném bóng, hay chơi đùa cùng nhau chưa? Thực sự, dù ở VN bạn có thân và quý và thân với 1 giáo viên cỡ nào đi nữa, thì bạn cũng vẫn giữ một khoảng cách rất an toàn và “vô cùng” kính trọng, không bao giờ có chuyện chơi hay nói đùa theo kiểu bạn bè với nhau. Nhưng ở đây, ngay tại Ba Lan, mình đã tận mắt chứng kiến điều đó đấy. Giáo viên với học sinh cùng đuổi nhau quanh sân, ném tuyết nhau, ném một cách thật sự như những người bạn ấy, rồi cô nhảy cùng học sinh, làm trò với học sinh, nhưng miễn là làm những việc tốt cho chúng là được thì giáo viên sẵn sàng tham gia. Có giáo viên đã già rồi, vẫn chơi trò đuổi bắt và rượt tuyết cùng học sinh nữa. Như thế chắc hẳn khi chia sẽ về khó khăn hay cuộc sống nó sẽ dễ dàng hơn.

Chắc hẳn sẽ có nhiều điều mới mẻ mà mình chưa nhận ra được, nhưng rồi mình sẽ tìm hiểu dần và cập nhật thêm. Hi vọng các bạn sẽ tìm được một số điều khác biệt và áp dụng cho em mình, cháu mình có thể là học sinh của mình.

Saturday, January 2, 2016

ĐIỂM LẠI MỤC TIÊU 2015

Cứ kết thúc mỗi năm, mình điểm lại các mục tiêu mà mình đưa ra từ năm trước, mỗi mục tiêu mình đều vạch ra, có mục tiêu cụ thể, mục tiêu chung chung, nhưng cứ cuối mỗi lần mình sẽ review lại xem mục tiêu của mình thực hiện như thế nào, được bao nhiêu phần trăm và mình có thực sự theo đuổi mục tiêu đó không. Vì là tân sinh viên, nên mục tiêu mình đặt ra chủ yếu tập trung về việc kiếm sống và việc làm, còn mục tiêu về tình bạn và tình yêu thì nó nằm ở ngay bên trong, nên mình không đặt ra làm gì. Chả nhẽ mình đặt ra năm ay mình kiếm được mấy đứa bạn, thân với mấy đứa, ghét bao nhiêu? rồi mình yêu mấy người, yêu trong bao lâu? :)

1. Vẫn tham gia các hoạt động tình nguyện tích cực, và hăng say. Mục tiêu lần này của mình là lead tốt nhóm MTT GVD 2015. Mục tiêu đặt ra cho cả nhóm là kêu gọi NTT được trên 20 triệu. Nhưng thực ra con số vượt rất nhiều so với mức mình đặt ra.
Nhóm MTT - Và một số bạn TNV trong GVD 2015
Tổng tiền nhóm kêu gọi được 35 triệu tiền mặt 50 triệu tiền đồ uống, 5 triệu tiền bánh, các voucher quà tặng khác thì không tính đến. Khi đặt ra mục tiêu này mình cũng sợ rằng khó thực hiện được, vì mình lo lắm, GVD không phải giống như các ctr từ thiện khác, mà nó là một sự kiện để gây quỹ, nó không trực tiếp fund quỹ như các ctr thường xuyên làm. Nhưng may mắn thay, mình gặp được những con người nhiệt huyết, giỏi giang trong đội, họ rất trẻ, tận tâm và có trách nhiệm với công việc. Mặc dù xung đột nhưng rồi cũng ổn thỏa cả khi làm việc cùng nhau. Đánh giá điểm: 10/10


2. Học bổng kì 2 của năm cuối trượt, cũng đúng vì mình đã dành tâm huyết cho GVD rất nhiều, thời gian ôn ít. Mục tiêu này đặt ra để mình chú tâm học 1 tý, nhưng mình không hi vọng nhiều ở nó. Nhưng may sao kết quả vẫn khá chứ không đến nỗi thấp. Hình như kì đó được trên 3.0. Đánh giá điểm: 7/10
Ảnh tốt nghiệp khoa N VCU 2015

3. Công việc mình hướng tới không rõ là gì, nhưng mức lương >5.5. Một khởi đầu khá hoàn hảo khi mức lương thử việc của mình là như thế, nhưng sau một thời gian, mức lương cũng vượt lên trên con số đó.
CBNV Nibelc JSC
Đánh giá điểm: 8/10 (mình cho 8 điểm, bởi vì vẫn chưa xứng đáng và đáp ứng với nguyện vọng của mình khi làm việc thực sự).













4. Có thêm việc phụ, tạo niềm vui và mong muốn từ khi còn đang đi học. Đó là việc có 1 trung tâm tiếng anh nho nhỏ, mở một số lớp be bé, dạy tiếng anh cho tất cả mọi người. Mình muốn mọi người ở quê không thiệt thòi về việc học tiếng anh so với thành phố, vì thế mà học phí mình lấy rất rẻ, có những học sinh mình miễn phí cho họ, còn lớp học thì mình dành tâm huyết để dạy, để làm sao tạo hứng thú và thú vị cho các bạn học tiếng anh. Mình luôn dạy quá giờ, tìm các clip hoặc bài hát, trò chơi thú vị để thêm phần hấp dẫn cho bài giảng, đầu tư trang thiết bị hỗ trợ giản dạy như (bảng, máy chiếu, máy in...). Việc giảng dạy chưa phải là mục đích kiếm tiền chính của mình, nhưng mình đã tìm thấy được niềm vui thực sự. Vui mỗi khi học viên có khen, động viên chút ít, vui khi học sinh hiểu bài thực sự, vui khi họ có hứng thú để học với mình. Đánh giá điểm: 8/10 (vì mình thấy mình còn non yếu, thời gian dạy chưa nhiều và chưa thực sự có giáo trình chính thức, nên việc dạy còn chạy theo sườn của sách nhiều).
Buổi dạy hôm khai giảng lần đầu

Đến đây thì không nhớ mục tiêu của mình thêm là gì nữa, chỉ nhớ mấy cái nổi bật như thế thôi. Còn nhìn nhận lại bản thân thì thấy bản thân mình vẫn đang có suy nghĩ trẻ con, vẫn chưa thực sự trưởng thành được. Nhiều khi làm việc hay theo cảm xúc suy nghĩ quá bồng bột. Nhưng so với hồi sinh viên thì nghĩ thoáng hơn, có chí hơn, làm việc chuyên nghiệp và cẩn thận hơn so với trước đây.
Nhưng để bản thân phát triển hơn chắc chắn sẽ phải thay đổi
Một mục tiêu và điểm đến mình chưa bao giờ đặt vào năm 2015 đó là lựa chọn sang học và trao đổi tại mảnh đất Ba Lan, quá bất ngờ cho việc này. Mình đành dành điểm cho nó sang năm 2016 vậy
Một góc nhà mình sống

Điểm cho cả năm: 8,25


Những ngày đầu ở Ba Lan

Cuối cùng thì hành trình đến với Ba Lan cũng đã kết thúc sau chuyến đi kéo dài hơn 30hr để có mặt tại chỗ ở - Ngôi nhà EFM. Hành trình lần này được Hãng hàng không Quatar Airline vận chuyển một cách em đẹp, transit đúng giờ và thoải mái, hành lí không mất, cách phục vụ nhiệt tình và chuyên nghiệp (20s dành cho quảng cáo). Nhưng dịch vụ thực sự chuyên nghiệp thật - ai đi nước ngoài xa thì nên chọn hãng bay này, vì mình thấy, tiếp viên phục vụ nhiệt tình và thời gian đáp và bay khá là đúng giờ.
Chuyến bay đến Vác Sa Va không có vấn đề gì vì hãng bay quá tốt rồi, nhưng điều đáng nói ở đây là khi đến tận mảnh đất Ba Lan, không biết làm sao để đến được điểm đến, bởi vì mình chưa có bao giờ liên hệ với ai cả, chỉ nhận được địa chỉ và điểm dừng cần đến. Sang đây lạ lắm, bus và tàu không phải như bên mình, qua mua vé là đi được. Ở sân bay, hệ thống vé tự động và bạn phải mua qua máy. Mà có bao giờ mua đâu, còn điểm hướng dẫn đang nghỉ lễ nên nghỉ không phục vụ, 2 đứa 2 vali to đùng vác đi vác lại mấy vòng để hỏi nhưng bất lực, người thì đang mệt rã rời sau hành trình 20hr bay.
Hình ảnh đầu tiên về Ba Lan - Trên chuyến tàu

Rồi không biết mình chọn tuyến nào để đi, vì điểm đến được cho lại không có trong list của họ cho mình, thế rồi 2 đứa cứ vào mạng mò đường, may mà cái Phương nó nhanh nhẹn nên chọn điểm đến gần đó nhất rồi hỏi điểm tàu tiếp. Sau ba chặng, đầu tiên qua Warsawa Central (sang đây để tìm điểm tiếp). Sau đó, xem địa điểm để đến Wrolaw, 2 đứa nhận ra là nhìn nhầm chiều, nên đành phải chờ gần 3hr để đi chuyến tiếp theo. Lên trên tàu, hỏi thì mới phát hiện ra vé mình mua chỉ được đi trong thủ đô Warsawa thôi, nên lúc đó 2 đứa cuống lắm, may bên này còn có dịch vụ mua vé tại chỗ, nên mua trên tàu rồi đến được Wrolaw, trên chuyến tàu định mệnh này gặp được 3 cu 95, độ cute và tốt bụng thì phải nói là hiếm có.
Bánh đặc sản Ba Lan (theo lời 3 cu)
Trên chuyến tàu này xảy ra 1 vụ "giao lưu văn hóa" giữa Việt Nam và Ba Lan :). Sau một hồi tỉ tê nói chuyện, thì 3 cu dẫn 2 đứa đi mua vé tàu đi tiếp, nhưng trước khi đi, mời 2 đứa ăn món bánh gì không nhớ tên (đặc sản của Ba Lan). Rồi cho nhau những cái ôm ấm áp để chia tay nhau (ấn tượng đầu tiên về con người Ba Lan quá ư là hoàn hảo, quá thân thiện và tốt bụng). Điểm nổi bật ở họ là giúp đỡ 1 cách nhiệt tình, đa số ai cũng biết Tiếng Anh, cảm thấy vui quá, vì mình dễ dàng hỏi han và giao tiếp.
3 cu cute và chúng tôi
Chuyến tàu tiếp theo đến Drugologe Droj, trên tàu có nhiều toa, tự nhiên 2 đứa lại chui vào 1 định mệnh tiếp theo, định mệnh lần này là giữa ICYE Việt Nam và ICYE Đức, gặp được cô này 40 tuổi, làm việc cho ICYE Đức, 2 tiếng đầu ngồi im lặng, không hề có sợi dây kết nối nào. Nhưng rồi khi hỏi đường, tự dưng lại có những câu hỏi han qua lại kiểu xã giao, rồi tự nhiên không biết hints nào mà dẫn tới cuộc nói chuyện thành 1 sợi dây cột cùng nhau. Thì ra, giữa cả 3 (Mình ,Phương và cô ấy) có chung một chí hướng, kể cho nhau nghe các công việc trước đây, công việc làm ở tổ chức, rồi hỏi han nhau, tự dưng ai nấy cũng hét rồ lên như kiểu tìm được nhau sau bao ngày ngóng trông chờ đợi, để chờ đến ngày cảm xúc bục phát nữa thôi. Như kiểu quen nhau từ trước, rồi khi chia tay nói những lời bịn rịn, cho nhau những cái ôm ấm áp, vẫy những ngón tay lưu luyến. Xuống tàu vẫn ngồi tiêc vì sao không hỏi han nhau sớm hơn, để biết nhau lâu hơn, nói chuyện nhiều hơn thì hay hơn biết bao? Nhưng như thế cũng gọi là may mắn và định mệnh không vụt bay rồi. May mắn thay, ông cụ nhìn vô cùng đẹp lão và phúc hậu, ông không biết Tiếng Anh, nhưng đưa cuốn sổ ra chỉ địa chỉ thì ra nhà ông ngay ở gần đấy, lúc đấy 2 đứa nhìn nhau và thì thầm "Do mình ăn ở tốt đó mi". Thế là được dẫn tới tận khách sạn luôn, chứ nếu mà 2 đứa thì không dám đi qua 1 khu rừng âm u, tối tăm thế đâu.
Đáp đến địa điểm an toàn và thành công, về tới nhà thì gặp được các anh chị rất tốt, nói chuyện thân mật, chỉ dẫn cho chi tiết, nhắc nhở nhau và trở nên nói chuyện với nhau một cách dễ dàng. Đêm đó gần giao thừa, kéo giường lại gần nhau, bật 1 bộ phim không nhớ tên, quấn chân cùng và rồi cùng nhau xem. Vì mệt quá, nên đang xem phim mình ngủ lúc nào không biết, chỉ nhớ lúc gần đến giao thừa mọi người gọi dậy, nghe thấy tiếng pháo hoa và nâng ly rượu vang cùng nhau "Happy new year" thôi. Đó là cách để kết thúc 1 ngày đặc biệt và dài, vì thế mới có câu "Lúc khó khăn và bối rối nhất, ta mới nhận ra điều đặc biệt).
Trên đường ra bắt tàu

Sáng hôm sau - Ngày đầu tiên của năm 2016 ở Ba Lan bắt đầu tuyết dày đặc, được bác Coordinator ở đây dẫn tới ăn sáng và giới thiệu khách sạn - nơi diễn ra dự án chính, dắt đi dạo quanh khu, ngắm tuyết, chụp ảnh và sau đó quay trở về. Lần đầu ngắm tuyết thực sự rất thú vị và tuyệt vời, thực sự là cảnh đẹp muốn hốt hết về Việt Nam ngay. Ba Lan có cái gì đó tiềm ẩn, cổ kính và đẹp lắm, đẹp một cách thầm lặng, mộc mạc chứ không phải kiểu sôi động và mãnh liệt như những nơi khác.
một góc Ba Lan

Sang đây 3 ngày, nhưng do thời tiết khác, thay đổi nên có hơi ốm tý, nhưng hiện giờ đang viết thì đỡ hơn nhiều rồi, hi vọng thơi gian tới sẽ có nhiều "định mệnh" xảy ra như thế này và có nhiều chuyện thú vị xảy ra hơn nữa. Có nhiều lúc nghĩ rằng, nếu mình không chịu hi sinh thì khó có thể được cảm nhận và trải qua những cảm xúc như thế này được




Wednesday, December 23, 2015

Hành trình tìm đến với PL

Như bài post lần trước mình có hứa dành dụm tiền để được đi và trải nghiệm, nhưng không nghĩ sẽ trải nghiệm ở một vùng đất xa xôi và lạ đến thế. Nó rất lạ vì điểm đến đó chưa bao giờ là tiêu điểm trong đầu mình trước đây - điểm đến đó gọi tắt là PL.
Khi nhìn thấy dự án tại PL hiện ra trước mặt, thấy cũng ưa ưa rồi, nhưng chỉ dám share thôi, chưa nghĩ đến việc ap đơn để đi. Nhưng rồi chả biết được, tự nhiên Newfeed Face lại hiện lên một lần nữa, lúc đó sục sôi ý nghĩ sẽ tiến hành chinh phục nó. Và bắt đầu công cuộc hỏi han, bản thân mình có tính là cái gì chưa rõ và băn khoăn, hỏi rất nhiều và nhiều khi hỏi làm người khác bực mình. Nhưng mà còn hơn là bản thân mình day dứt vì thông tin chưa rõ. Nhưng cũng có một số cái có thể bản thân tự tìm được, nhưng lại cứ nói chuyện, tiện mồm quen luôn. 
Thế là quyết định gửi mail cho ICYE để hỏi thủ tục và quy trình như thế nào. Nhưng trước lúc mail, mình đã tự đi làm hộ chiếu, nghĩ trong đầu hộ chiếu này không đi được lần này thì để cho cuối năm đi du lịch Thái Lan (Vì đã có hẹn lịch với người khác từ trước rồi). 
Rồi cứ từng bước một, từng bước một, dần dần rồi cũng ổn. May nhờ có sự hướng dẫn nhiệt tình của ICYE từ lúc App đơn đến lúc nhận được Visa, chứ không một thân một mình thì không biết vướng vào đâu để làm nữa. Cũng may có 1 bạn đi cùng mình, bạn ý nhiệt tình và lại ở HN nên hỗ trợ mình rất nhiều, vì mình đang ở quê.
Rồi cũng đến lúc được gọi phỏng vấn, hôm đó mạng rớt 2-3 lần, lo quá, sợ ngta không nghe mình nói. May mà rồi cũng ổn, thế là nhận được thư mời, tiến hành đăng kí online làm thủ tục Visa.
Thủ tục visa rất lằng nhằng, nhiều giấy tờ và chuẩn bị khá mất thời gian. Vì mình ở quê, phải ra HN nên mất chi phí và tốn thời gian rất nhiều, cứ có lịch phỏng vấn, hay lấy kết quả là xin phép xếp phi ra HN để làm thủ tục. Cái hôm nhận kết quả, thấy người ta không được nhiều quá trời, khi mình nhận được thì 2 đứa ôm nhau trong phòng nhận Visa luôn, tưng tửng đi ra như 2 đứa con nít, dắt tay nhau còn nhảy nhảy. Đến đây thì bước đầu đã khá ổn.
Mọi người có nói rằng, tại sao công việc đang yên ổn? Lương thuộc mức khá, điều kiện làm việc tốt vậy sao lại đi như thế, có tiếc không?. Rồi sau này về làm gì, xin ở đâu? Ờ, sao không tiếc chứ, phải nói là rất tiếc, tiếc vì phải xa công việc, những người anh người chị, người bạn đồng nghiệp. Nhưng vì đã từng hứa với bản thân, là có cơ hội cứ đi và trải nghiệm, có thời cơ được đi ra ngoài để học hỏi thì phải chớp lấy. Làm việc cả đời, nhưng thời cơ thì chớp nhoáng. Mỗi lần thấy tiếc, lại nghĩ tới cái ý nghĩ đó thì lại làm lu mờ nó đi, và ủng hộ quyết định của mình.
Chuyến đi này được sự ủng hộ nhiệt tình của cả nhà, khiến mình cảm thấy đỡ tiếc hơn, nhất là mẹ, mẹ lúc đầu cũng lưỡng lự lắm, có khuyên ngăn như một số câu hỏi trên, nhưng không hiểu sao hôm sau gọi điện lại bảo ừ thì có cơ hội thì đi con à.

Mình cũng chả biết mình quyết định thế là đúng hay sai, vì quyết định đó đưa bản thân mình, cuộc đời mình sang một hướng đi khác, một hướng đi hoàn toàn mới và đầy thử thách. Và sau khi đi về thì thử thách cho mình lại lớn nhiều hơn nữa. Và hi vọng rằng, quyết định đó là làm tươi mới cuộc sống mình hơn. 

Tuesday, October 27, 2015

“Chuyến đi vội vã, điểm đến đáng nhớ”

“Hành trình cuộc đời luôn dài vô tận – Hành trình chuyến đi lại ngắn vô cùng”

Moc Chau Tea Hill

Đến thời điểm này chính thức kết thúc kỳ nghỉ 3 ngày sau một thời gian dài làm việc và đã được lấp đầy khoảng trống trong lòng và nổi bức bối khi thấy người khác up ảnh đi chơi rất nhiều, trong khi đó bản thân mình thì phải làm việc quần quật liên tục từ sáng tới tối, từ đầu tuần tới cuối tuần mà ít khi có khái niệm nghỉ ngơi. Nhưng sao kì nghỉ 3 ngày này lại ngắn, gấp gáp và vội vả như vậy. Vội vả cả lúc đưa ra quyết định và hành trình đi, nhưng như thế lại hay hơn ngồi lên kế hoạch từ lâu, tính toán các kiểu để rồi niềm mong mỏi nó không đúng với những gì chúng ta mong đợi. Một hành trình dài về khoảng cách nhưng ngắn về thời gian: Kỳ Anh – Hà Nội – Mộc Châu.
VUC dog friends
VPV cute friends
Chuyến đi với 4 người: 2 nam, 2 nữ, Hành trình bắt đầu từ bến xe Kỳ Anh, sáng hôm sau 5h sáng có mặt tại HN. Trước lúc ra HN, lòng cứ rạo rực như đang có ai chờ đón ngoài đó và ngóng trông tới nhanh để được thấy nó lấp đầy nỗi nhớ kìm nén bấy lâu. Đến với HN thì vẫn phải “va chạm” với hương vị phở không thể lẫn vào đâu được, lần này được thưởng thức “Phở Thìn” ở lò Đúc(Nói nhỏ chứ sống ở HN mà 4 năm rồi mới được thưởng thức). Rồi vòng qua Bờ Hồ, đi dạo mấy vòng, đến đây thì mới thấy được cuộc sống nhộn nhịp nơi thành thị nó diễn ra sôi động như thế nào: Sáng ra đã thấy người người, nhà nhà í ới nhau ra dọc bờ hồ đi dạo, nhảy các điệu nhảy được đánh giá khá là khỏe mạnh, lại thấy có những người tập thể dục với những động tác lạ mắt mà lại có bài bản. Có người thì dẫn theo những con chó to nhỏ đi theo, nó cứ chạy lăng xăng nhìn đáng yêu. 
Dinh coffee - Hoan Kiem Lake
Đến quán cafe Đinh, có view nhìn ra thẳng bờ hồ, Mình đi nhiều quán cf rồi, nhưng đến với quán này mình rất thích với lại có cảm giác rất thoải mái, không gian quá ư là gần gũi với mỗi chúng ta, café lại ngon, rẻ nữa, nói chung là tuyệt vời. Rồi lại thưởng thức bạc xỉu ở Tạ Hiện, sao lại ngon đến như vậy, sao trước đây mình không qua đây thưởng thức một chút nhỉ? Thật khó hiểu, sau bao năm sống ở đây mà chưa hề thưởng thức đồ ăn, thức uống ngon đến vậy? Rồi lại được chém gió cùng với mấy người hợp gu thì còn gì bằng nữa… Xong lại vòng lên Royal, lên đó thì mát với đẹp chứ cũng không có gì thú vị cả.

 Vẫn nhớ trường Thương Mại lắm đấy, vì thế quyết định về trường, gặp mấy đứa bạn, mấy đứa em, chụp vài kiểu ảnh rồi lại chia tay trong vội vã, thoáng qua mà chưa hề hình dung được gặp nhau đã nói chuyện gì nữa. Thế rồi lại ra bến xe, xe chuyển bánh lên Mộc Châu, Chuyến đi lần này mình thấy quá là may mắn và thuận lợi: Gặp được bà chủ nhà nghỉ thân thiện, nhiệt tình; đặt được nhà xe than thiện, lịch sự; tìm được mấy quán ăn ngon, giá cả hợp lí; gặp được những con người thân thiện. Nói thật là người dân Mộc Châu than thiện lắm, chỉ dẫn đường, quán sá nhiệt tình, tỉ mỹ. Tiếp chuyện niềm nở, kiểu dạng như quen nhau từ lâu rồi, làm khách du lịch cảm thấy họ đến một nơi khá đỗi gần gũi và thân quen.


Dai Yem waterfall



Dai Yem Waterfall
Những nơi chúng tôi đặt chân tới không lâu, chỉ ngắm qua cảnh và chụp vài kiểu ảnh làm kỉ niệm: Thác Dải Yếm, lần đầu được ngắm, xem 1 cái thác nó dài và nước to đẹp như vậy, cứ như làn vải trắng tung bay trong gió, thỉnh thoảng lại có cơn mưa phùn hắt ngang khi có gió to, nước trong veo và sạch. Rồi qua Hang Dơi, thực sự nếu vào một mình ở đây thì khá là rùng rợn, vì không gian tối lắm, có nhiều ngóc ngách, ngõ hẻm. Ở đây có 1 con rùa to nằm ở giữa hồ, đọc theo truyền thuyết thì nghe nói con rùa này theo chủ lên tán gái nên bị hóa đá, không muốn quay về thủy cung nữa. Được cái leo dốc lên khá mệt vì lúc đấy ai cũng đói rồi. 


Bat Cave
Ban Ang
Vì đói nên phải tìm quán đi ăn, gần đó có nhà hàng Hiền Thương, chỗ ngân hàng Agribank đi xuống 1 tý, cùng đường lên rừng thông Bản Áng, quán ăn khá sạch, có chỗ bàn ngồi xếp, đồ ăn ngon, quán phục vụ khá được và giá khá mềm. Ăn xong nghỉ trưa tý lại vòng lên Rừng Thông Bản Áng. Mùa này may có hoa cải, chụp đẹp lắm luôn, tha hồ mà tự sướng nhé.
"Tan nat mach" garden
Kết thúc hành trình buổi sáng, có thời gian thì nên dừng lại bên hồ rừng thông, nhâm nhi cốc nước, hưởng thời tiết mát mẻ ở nơi đây. Rồi sau đó di chuyển đi nơi khác…Dự định của đoàn là đến trưa ngày hôm sau mới về HN, nhưng sau đó đổi lịch trình, quyết định đi cho hết những nơi nổi tiếng ở đây rồi về HN sớm còn đi chơi và về đi làm, khá là hợp lí.

Điểm dừng chân tiếp theo là đồi chè nông trường Mộc Châu. Trước khi tới đây cũng mường tượng được nó bạt ngàn phủ xanh cả đồi núi, nhưng mà tới đây lại bỡ ngỡ hơn trước sự bạt ngàn mênh mông của nó, từng lớp chè trùng trùng điệp điệp nối đuôi nhau trải một thảm xanh dài, đọt chè mơn mởn màu xanh mơn mởn gượng mình trong nắng vàng chiều óng ả dệt nên một bức cảnh càng tuyệt vời hơn. Lúc này nhâm nhi thêm chén trà Mộc Châu nữa thì mới cảm nhận được cái đẹp và “nồng” của nơi đây. Thời tiết thì khỏi bàn đến, mặc dù trời nắng nhưng lại mát, đi đường phải khoác them áo khoác. Cố gắng đi ra giữa đồi chè để cảm nhận được độ mênh mông của nó. Điểm tiếp theo là đồi chè trái tim, vườn hoa tam giác mạch, nhưng đến thời điểm chúng tôi tới thì mọi người lại gọi là “Tan nát mạch” . Vì hoa lúc này đa số là tàn hết rồi, chỉ còn vài cây còn tươi nữa thôi, nhưng lên hình vẫn đẹp.

Ethic boy flying in Tea Hill

Chuyến đi MC kết thúc, 10h30 lên xe quay trở về HN. Chuyến xe mình đi: Xe Bắc Sơn, nhà nghỉ mình ở: Nhà nghỉ 327(khá trung tâm, tiện đường đi lại). Đồ ăn: Có Bê Chao ngon, cải xào… Quán Bình Minh ở gần ngã ba đường mới, vừa khai trương, bà chủ nhiệt tình lắm, tối hôm đấy đi ăn, ăn xong còn được giảm giá, ăn bao nhiêu mà khá rẻ, ăn xong còn được mời trà, ngồi nói chuyện và được kể các câu chuyện lễ hội ở nơi này khá là thú vị.
National cinema
Chuyến đi này còn phải cảm ơn rất nhiều hãng taxi Grabtaxi, quá tiện lợi và nhiệt tình, không biết do may mắn hay sao mà tài xế nào cũng vui vẻ, niềm nở, phục vụ khách chu đáo, tận tình. Dùng dịch vụ này bạn chỉ cần download phần mềm, cài đặt xong thì sử dụng thôi, chọn điểm đến và có giá cả hiện lên, nó chỉ nằm ở trong vùng đấy, đăng kí sđt của bạn thì tài xế sẽ tự liên hệ sau 15 hoặc 30s gần bạn và không cần phải chờ lâu. Muốn có mã giảm giá thì các bạn nên vào trang web của nó, xem và lấy mã(Tài xế chỉ cho vậy). Nhưng so với giá các taxi khác, giá rẻ thật, đi lại đúng lộ trình và đường đi, vì có mức giá tương đương nên tài xế không dám đi láo lếu đâu. Vì thế lựa chọn khá hay khi bạn di chuyển bằng taxi ở HN.

Kết thúc chuyến đi thì người cũng đờ ra, về công ty giải quyết nhiều công việc hơn, nhưng rồi cũng ổn cả. Chuyến đi lần này khá đáng nhớ, tuy vội vã, đi lại nhiều nhưng mà lại được nhiều điều thú vị. Thú vị từ cảnh quan, con người, xe cộ đến cảm xúc. Hiếm mấy khi có chuyến đi nào mà lại hay đến như vậy. Mình đặt cho chuyến đi này có tên “Chuyến đi vội vả, điểm đến đáng nhớ”.
"Ngầu" Style
Sau chuyến đi này thì hứa với bản thân là sẽ cố gắng dành dụm tiền để đi và trải nghiệm nhiều nhiều hơn nữa, để biết nhiều điều hay và mới mẻ, biết những điểm đến tuyệt vời và biết được VN đẹp đến nhường nào, nó không trang lệ, mĩ miều nhưng mà nó có nét gì đó đẹp rất riêng và gần gũi. Và mình hứa sẽ “hò hẹn” với Hà Nội nhiều hơn nữa, để thỏa mãn niềm nhớ nhung.

















Friday, July 17, 2015

ỐM VÀ "LÒNG NGƯỜI"

Người ta thường nói: "Khi hoạn nạn mới biết được người ta như nào với mình". Và tối qua nó đã được chứng kiến và trải nghiệm câu nói đó. Và khi cảm nhận được nó, lòng tôi cảm thấy ấm vô cùng, mệt mỏi và khó khăn cũng tan biến hết đi
Từ chiều ngày hôm qua đã có triệu chứng ốm, vẫn cố đi làm nốt việc để hoàn thành công việc đúng thời gian. Rồi khi về, phát hiện ra mình đã đuối sức một phần nào đó, và rồi được chị y tá cho uống thuốc, ăn hoa quả (ấm lòng tập 1), và đặc biệt nhất là những câu hỏi thăm làm con người ta ấm lòng vô cùng, như những người anh người chị ruột thịt hỏi thăm, chứ không phải là "xã giao"
Đêm muộn đến, đó chính là đỉnh điểm của cơn ốm, nó nằm dài, đắp 2-3 cái chăn mà vẫn không hết lạnh, đầu thì hơi đau. Thế rồi anh trong phòng cuống lên, chị y tá chạy sang thăm khám một hồi, cho uống thuốc, đỡ uống từng tý 1. Anh trong phòng thì dặn dò thế này thế kia. Lúc đấy mới ngồi dậy, cố bảo với anh chị là em đỡ rồi để anh chị đỡ phải lo.
Sau trận ốm 1 hôm, được chăm sóc nhiệt tình thì nó cũng khỏe lên kha khá. Sau trận ốm đó, nó nhận được tình thương từ các anh, các chị. Lâu rồi mới cảm nhân được người dưng mà người ta hỏi thăm, chăm sóc, lo lắng cho mình đến thế. Vì thế mới nói là, khi bị bệnh không chỉ chăm sóc về mặt vật chất, mà tinh thần vẫn là cái quan trọng nhất.
Vì thế, sức khỏe nó quan trọng vô cùng, cứ lúc đó là bản thân không hề nghĩ được việc gì, ngoài việc nghĩ là làm sao cho chóng khỏi, làm sao để ăn được. Những cái mong muốn lúc đó nó mãnh liệt và ghê gớm lắm.
Xin gửi lời cảm ơn đến anh chị!!!

Thursday, June 25, 2015

VIẾT CHO NHỮNG NGÀY THÁNG SINH VIÊN



Người ta thường nói: “ Dòng thời gian trôi mãi, nhưng con người và những kỉ niệm còn đó, chỉ khác chút đó là quá khứ và hiện tại thôi”.
Time always run...
4 năm đại học, lúc đi học thì thấy nó lâu nhưng đến khi kết thúc rồi cảm nhận nó như một kí ức thoáng qua, nhanh đến nỗi người ta vẫn chưa kịp mường tượng ra nó là gì nữa? Để khi cảm nhận được thì nó đã mãi xa ta rồi.
Với tôi, khoảng thời gian 4 năm đại là thời gian đáng nhớ và bản thân tôi thay đổi nhiều nhất. Thay đổi từ suy nghĩ, cách sống và tất nhiên là cả bạn bè nữa. Đại học cho tôi được học, được biết, được làm quen với xã hội so với hồi cấp 3 chỉ quẩn quanh nơi phố huyện, xóm làng.
Movinggggggg....
Nhớ ngày đầu lên đại học, ấn tượng nhất là con đường ko mưa mà vẫn ướt nhẹt, nước bẩn bật lên người như áo đốm hoa. Sau này mới biết là người ta tưới đường cho “sạch” và đỡ bụi J. Ấn tượng thứ 2 là đường tấp nập xe cộ, kiểu như dân tộc xuống thành thị mà, sang đường sợ lắm, bám víu xe người khác mới dám qua đường. Rồi bỡ ngỡ khi bước vào phòng trọ người bạn, bé tý mà tận 4-5 người ở, hơi chạnh lòng đó. Và rồi cũng quen hết cho đến 4 năm, sau 4 năm thì coi như là hơi “ma” với mấy thứ đó rồi.
Hồi năm nhất…
Hồi năm nhất đang ngây thơ đúng nghĩa, chưa hề có chút lo lắng suy tư gì, cái gọi là tâm lí “xả láng” sau đại học kéo dài thườn thượt, chỉ ăn với chơi thôi, học cũng ko thích, cái thời đó bạn bè rủ đâu thì đi. Nhớ có lần chúng nó cứ rầm rộ kể chuyện cho nhau nghe là tau có tạo tài khoản face, up ảnh lên, vẫn chưa biết đấy là cái gì. Nhìn các bạn đại học tới lớp nói chuyện với nhau rôm lắm. Nhưng nó thì là người dân miền trung, giọng nói khó nghe nên hạn chế nói, có nói thì mãi người ta mới hiểu. Kiểu năm nhất nghe các anh chị đi trước bảo, lên đại học học sướng lắm, mấy môn lí thuyết được giở xả láng, ai ngờ VCU nó khác lắm. Không bao giờ được ho he cho dù là môn Triết kinh điển, hay tư tưởng HCM và đường lối. Thế là em nó ngây thơ nghe theo, môn thi đầu tiên là Triết 1, vào 5 phút đầu, giở tài liệu hiên ngang và ra khỏi phòng trong anh dũng sau 10p làm bài. Hồi đó về cũng buồn và chán lắm, vì lần đầu tiên trong đời dùng tài liệu và bị bắt (do hồi cấp 3 ngoan quá) J. Kì 1 năm nhất may mắn được một “lũ” điên rủ đi chơi, và chơi với nhau đến tận bây giờ, và thêm 1 nhóm “đồng hương” miền Trung nữa, rủ đi làm “Tình…. Nguyện”. Nơi đầu tiên đưa mình tới con đường chính là “Hand in Hand”. Hồi đầu mơi vào, lạc lỏng lắm (Chắc lần tham gia các tổ chức nào cũng vậy). Nhưng đó cũng là nơi tôi có nhiều bạn, nhiều anh chị thân thiết, giúp đỡ, bên tôi cho đến tận bây giờ. Tiếc là thời gian hoạt động của CLB ko lâu, vì lí do các anh chị đã ra trường, còn các em thì còn quá ngây thơ, bé dại. Nhưng em cũng cảm ơn HIH nhiều lắm ạ.
Học kì 1 trôi qua, học kì 2 như là một cú sốc nghiệt ngã cho cuộc sống. Nhưng cảm ơn cú sốc đó đã làm tôi mạnh mẽ và cẩn thận hơn với cuộc sống. Thời điểm đó là thời kì đen tối trong cuộc đời tôi, bị khách lừa tiền, điểm học trên trường ko nổi 2.0. Nhưng vẫn may mắn thay là thời kì đó mình học quân sự ở Xuân Hòa và có một cuộc sống yên bình với những người bạn bè, người đồng chí.
Hồi năm hai…
Năm 2 trôi đi bình lặng và nhẹ nhàng lắm. Nhưng năm 2 lại là lần đầu mình có được mối tình đại học J. Và cũng là năm quyết tâm học hành nghiêm chỉnh, nhưng cũng chưa có gì lắm. Không nhớ năm 2 mình đã làm gì, hoạt động cái gì nữa. À quên, có tham gia coach ở Langmaster, cũng vui nhưng không có gì ấn tượng nhiều. Rồi làm Telesales ở Topica, được 1 tháng hay sao á. Nhận lương sau 1 tháng làm việc mà về ứa nước mắt, con số chính xác là 198.000 VNĐ. Ôi, sao chua chát J
Hồi năm ba…
Năm 3 chính xác là cái năm bản thân chuyển mình ghê gớm và có nhiều cái khác biệt. Năm 3 là năm của hoạt động xã hội, của tình nguyện và của mọi thứ.
Asia-Pacific Disability Forum

Dành thời gian năm 3 để làm tình nguyện, dâng hiến cho các hoạt động xã hội, các sự kiện và cả học tập.
Mở màn các hoạt động xã hội là được tham gia Elite Edu. Vào đây mình quen rất nhiều bạn, anh chị thực sự rất giỏi, họ có tư duy rất thoáng và thực sự quan tâm lẫn nhau. Vào Elite mình học hỏi được rất nhiều và học được một số phong cách làm việc chuyên nghiệp, có kế hoạch và hiệu quả. Nếu các bạn có cơ hội và đam mê, hãy vào Elite, hình như 1 năm tuyển 1 lần. Hồi đó máu me lắm, cứ đào tạo như là trại huấn luyện chuyên nghiệp. Tới phải đóng thùng, quần vải, áo trắng xơ vin, giày đen. Đi đúng giờ. Tuần cuối cùng thì 5h sáng tới tập thể dục, đọc sách, có nhiều bạn còn được học võ. Tối đến thì có các hoạt động chia sẻ, thuyết trình, nâng cao kĩ năng… 
So you think you can dance show

Còn có các dự án, hoạt động nhỏ để cùng tham gia. Nói thật nơi đây chính là một nơi tuyệt vời.
Xong Elite thì quay về hoạt động ở khoa. Nhớ nhất vẫn là vụ “Hướng về miền Trung”. Hồi đó có con xe đạp cọc cạch, vậy mà đạp lên trường suốt, 1 ngày ko biết mấy dạo. Ctrinh đợt 2 nó dã man lắm, một tuần với cái đội trâu bò, chạy đi lấy quần áo, mì tôm, đồ quyên góp, và số tiền quyên góp được chính xác trong 5 ngày là hơn 24 triệu. Đợt đó 2 lần vào miền Trung làm tình nguyện, phát gạo và quần áo cho người dân vùng lũ, đi cùng bạn bè, anh chị cùng chí hướng nên vui lắm. 
City tour with IVs in VPV

Xong thì chạy Prom cho K46 và hì hục ôn thi. Lần đầu mình có học bổng đại học và cũng là lần cuối.
Và rồi, cuối năm 3, cuộc đời đưa đẩy vào VPV. Thời gian đó còn đi tìm việc ở Expertrans nữa. Nên mình không có mùa hè nữa. Giờ ngồi nghĩ lại. Nếu đợt đó mình bỏ hết mọi việc về quê nghỉ hè thì sao? Và tôi thấy mình quyết định khá đúng. May thời gian đó cũng có mấy thằng bạn ở lại chiến cùng, hình như có học thêm tiếng anh cùng, chứ không một mình thì buồn mà chết.
It is the first time to wear "Ao Dai" - VN-Korea Exchange

Và rồi cũng đến năm tư…
Cái năm mà nó đánh dấu sự chuyển giao của cuộc đời, xong nó là bước sang ngã rẻ mới. Năm 4 dành toàn thời gian hoạt động ở VPV. Vào đây, mình quen được nhiều người, nhiều khi người ta tốt đến mức mà mình không thể tưởng tượng được. Sao con người VPV có tấm lòng chân thành và nhiệt tình thế chứ, hiếm có nơi nào được như nơi đây. Vào đây hoạt động mấy ctr cùng mn, phải học hỏi nhiều lắm. Sau mỗi chương trình là mỗi cảm xúc, mỗi kỉ niệm, mỗi câu chuyện khác nhau. Sau mỗi hành trình là những cảm xúc đan xen nhau. Vui có, buồn có, bực tức có, mệt mỏi có. Nhưng rồi, sau mỗi chương trình, những lời động viên cho nhau xóa tan đi hết. 
Prom "Reply 2010"

Vào đây, bạn được làm tình nguyện, bạn được giao lưu với bạn bè trên thế giới, bạn được tự mình vùng vẫy, bạn tìm được tình duyên, bạn tìm được những người anh, người em, người bạn sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ bạn, cho bạn những lời khuyên chân thành nhất. Bởi vì, vào đây mọi người xem nhau như một gia đình, cùng nhau sống với mái nhà mang số hiệu “VPV Club”. Cái ngôi nhà đó khiến con người ta ngỡ ngàng, không nỡ từ bỏ, vì khi từ bỏ nó. Nhớ nhung sẽ làm cho con người ta cảm thấy vấn vương rồi có gì đó chua xót.
Năm 4 nó qua đi nhanh lắm, mới vèo cái mà tuần trước đã tốt nghiệp và kết thúc thực sự quãng đời sinh viên rồi đấy. 
Graduted capture

Mới hôm nào…
Đi học mong cho tới giờ về, ngồi vào lớp chờ thời gian ra chơi…
Có những lúc tối hôm trước mãi thức khuya chat chit cùng bạn bè quá mà sáng hôm sau len lớp tranh thủ ngủ trong giờ.
Có đôi khi lũ bạn học xong, tư dưng đâu ra, lôi nhau đi ăn, đi chơi rồi đi hát cùng nhau, chụp ảnh như bọn dở hơi, điên cuồng rồi ngớ người ra
Có đôi khi cả đội tình nguyện sau khi hoàn thành nhiệm vụ, rủ nhau đi ăn bát bún cá, đĩa bún đậu mắm tôm. Nhiều lúc ngồi uống trà đá còn bàn chuyện chính trị, chuyện xã hội, sâu bít @@. Nhưng như thế nó mới bình dị, dễ nói chuyện
Có những lần, tự dưng hứng lên rủ nhau đi dạo phố phường Hà Nội, ra công viên soi đôi, hóng gió, rồi đi ăn kem bờ hồ, uống trà chanh nhà Thờ. Ăn ốc nóng, luộc xào, nem chua, nem rán.
Có những lần cùng nhau đi tình nguyện những tĩnh xa, hát hò, tâm sự, nhảy múa cùng nhau, những luc đó mới quý cuộc sống biết nhường nào.
Có đôi lần điên dại, trời rét căm căm, rủ nhau đạp xe ra bờ hồ “hóng” gió, rồi phóng về như điên như dai vì sợ phòng bị đóng cửa
Những lúc đến mùa thi, học cùng nhau, trao đổi bài, hỏi han nhau . Những lúc đó chỉ khổ những thằng học giỏi.
Để giờ đây, không còn được..
Gọi điện cho nhau, làm nhặng lên nhờ điểm danh, hay khi nghi học hỏi hôm nay thầy cô có điểm danh không?
Không còn được thưởng thức bún đậu bún cá sau trường nữa.
Không còn được nhìn cảnh hạ chuyển thu, lá vàng rơi lả lơi cùng cơn gió
Không còn được vi vu HN, dạo quanh hồ Tây, vòng hết bờ Hồ khi thấy mệt mỏi
Không còn rủ nhau đi ăn chè, nem chua sau mỗi giờ học…
Không còn được thỏa thích đi làm tình nguyện như hồi làm sinh viên.
Và còn nhiều cái không còn nữa rồi.
Một cái kết khá ư là hỗ độn, 4 năm cứ cố gắng và sống điên dại cho tuổi trẻ. Nhiều khi nghĩ cũng chạnh lòng vì một chút thất bại nhỏ, nhưng đó cũng chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống thôi.
Catherine and me in Max Coffee in rainy day
Có một đoạn thư của 1 người bạn Mỹ gửi cho mình, tạm dịch thế này “Lời chia tay không phải là kết thúc tất cả. Nó mở ra một con đường mới. Bởi vì, con đường này khép lại thì con đường kia mở ra những chân trời mới, hạnh phúc và cơ hội mới. Vì thế, đừng bao giờ buồn vì nó bởi vì bạn đang đi tới những niềm hạnh phúc khác trong tương lai”.
Vì thế mà tự nhắc nhở bản thân rằng, chia tay 4 năm đại học thì đó là những kỉ niệm đáng quý và đáng trân trong. Vì phía trước còn nhiều điều đang chờ đón chúng ta nữa. Nhiều thử thách đang gọi mời. Vì thế, hãy lấy 4 năm đó, biến những mơ ước, hoài bão dần dần thành hiện thực và hành động vì tương lai.
Tôi sẽ mãi ghi nhớ và nhớ nhất những tháng ngày sinh viên đó, tháng ngày sinh viên của tôi quá đẹp và không có gì tiếc nuối. Chỉ đáng trách một điều là thời gian nó trôi quá nhanh và khiến ta bàng hoàng trước hiện thực đó.
N3 - My lovely class
Đã nhiều lần tôi tự ước mình vẫn mãi là trẻ con, cứ vô tư, vô lo, vô nghĩ. Nhưng mà rồi nhận ra, ai ai cũng phải trưởng thành và vươn ra biển lớn. Vì thế, hãy suy nghĩ trưởng thành và vươn ra biển cả nhé.
N - VCU - flyinggggg